BỎ ĐẢNG, RỒI SAO NỮA?
Ngày 29.4.2012, một bài phỏng
vấn hai anh em ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn, đảng viên Cộng Sản
đã bỏ Đảng, do bác sĩ Phạm Hồng Sơn thực hiện, đã được phổ biến trên
Internet nhất là các diễn đàn. Bài phỏng vấn này có tựa đề "Khi
hai nhạc sĩ, văn sĩ sáng mắt dù có hơi muộn". Ông Huỳnh Nhật Hải, bỏ
đảngViệt Gian Cộng Sản lúc đang giữ chức vụ của Đảng. Ông Huỳnh Nhật Hải
đang giữ chức Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân kiêm Thành Ủy Viên. Ông
Huỳnh Nhật Tấn, Phó Giám Đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng kiêm Tỉnh Ủy Viên
dự khuyết. Đối với những người "đã được nhuộm đỏ" từ bé (lời ông Hải), hoặc "mở mắt ra là chúng tôi đã được nghe, được thấy được sống trong tinh thần của cách mạng" (Lời ông Tấn). Cha
và 2 anh lớn hoạt động cho Việt Gian Cộng Sản, tập kết ra Bắc. Với bề
dày "cách mạng" như vậy mà 2 ông chỉ được giữ những chức vụ tạm gọi là
"chẳng béo bở gì" thật là bất công! Tuy vậy, bỏ Đảng lúc này tức là bỏ
cả "quá trình đấu tranh gian khỗ" như 2 ông thực đáng khen, can đảm hơn
những kẻ khác rất nhiều.
Nhưng:
Được hỏi ngoài ảnh hưởng gia đình, có ảnh hưởng nào "bên ngoài" khiến 2 ông ủng hộ Việt Gian Cộng Sản, hai ông cho biết:
"Có những trí thức như giáo sư,
nhà văn, nhạc sĩ, có tên tuổi mà đi với Việt Minh ... cũng lôi cuốn họ
theo Việt Cộng. Nhất là sự hy sinh, có tinh thần kỹ luật, chịu đựng
v.v... của cán bộ Việt Cộng hoạt động bí mật ở trong nhà họ, đã khiến
học khâm phục (sic). Ông Hải cho biết sự hiện diện của quân đội Mỹ cũng
là nguyên nhân để họ theo Việt Cộng.
Hai nguyên nhân này có thể đúng,
nhưng chỉ đúng một nửa! Thật vậy, sau 30.4.1975, đã có một số cán bộ
trong rừng ra, đã gặp những "trở ngại" rất lớn sau khi có sự phân "giai
cấp: Nhất trụ, nhì tù, tam khu, tứ kết.
Bám trụ là ở tại chỗ, hứng bom đạn giữa mặt trận, nhì tù là những kẻ
hoạt động bị bắt, tam khu là những kẻ từ trong rừng ra, và tứ kết là
thành phần tập kết trở về. Chẳng những vậy, những cán bộ Cộng Sản khi
thấy Miền Nam là một xã hội nhân bản, no ấm và nhất là tự do dân chủ đã
phải than: "Ăn cơm tù, ở nhà tu, bàn chuyện lãnh tụ, bây giờ mới biết mình ngu".
Ngu là vì những gian khỗ họ chịu không mang lại độc lập, tự do dân chủ
và no ấm cho dân tộc mà công lao của họ chỉ giúp cho Hồ Chí Minh và đảng
Cộng Sản có "thành quả phục vụ Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản".
Tiếc thay, 2
ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn trẻ tuổi, học hành và nhất là ở
Đàlạt mà không hấp thụ được "văn hóa Đàlạt" tức là có cái nhìn khách
quan, phóng khoáng để nhận định thời thế, ví dụ như ông Huỳnh Nhật Tấn
đã nói "...khi hoạt động trước năm 1975, chúng tôi đã từng cho một số viên chức chính quyền đọc cả cương lĩnh của Mặt Trận nhưng những người đó không coi chúng tôi là thù địch, họ coi việc khác biệt quan điểm là chuyện hết sức bình thường", mà trái lại, chỉ vì gia đình mà phục vụ cho Cộng Sản đến sau năm 1975 cũng vẫn nhắm mắt theo VC. Quá muộn là phải.
Riêng ông Huỳnh Nhật Tấn đã có
dịp ở Hà Nội 2 lần, mỗi lần 3 năm, tại sao không có một nhận định gì khi
chung quanh ông ta là tham nhũng, là bóc lột, nhất là không thể nào ông
không biết vụ "Cải Cách Ruộng Đất "long trời lở đất" do Hồ Chí Minh
vâng lệnh Mao Trạch Đông mà phát động, giết trên 200 ngàn người. Chín
năm "kháng chiến" giặc Pháp có khi nào giết hại đồng bào ta lên đến con
số đó không? Ông cũng không tìm hiểu tại sao cả một triệu người bỏ Hồ
Chí Minh và Việt Cộng mà chạy vào Nam? Đặc điểm nhất của Cộng Sản nói
chung, Việt Cộng nói riêng rất dễ thấy, dễ biết là "Quản lý Hộ Khẩu và
quản lý lương thực". Đây là hành động giam lỏng nhân dân và cai trị bao
tử của nhân dân.
Chỉ 2 "chế độ" này mọi người đều thấy sự độc ác của
Cộng Sản đối với dân như thế nào. Thế mà hai ông vẫn "không nghe, không
thấy, không biết". Cho mãi đến sau này mới "mở mắt". Quá muộn là phải!
Được hỏi "Những "thực tế" nào quan trọng nhất khiến 2 ông nhận thức lại Đảng Cộng Sản Việt Nam? Ông Huỳnh Nhật Tấn cho biết "Đó chính là những chính sách về quản lý xã hội, điều hành kinh tế và việc tôn trọng các quyền tự do, dân chủ của người dân
của ĐCSVN. Về quản lý xã hội, ĐCSVN đã không quản lý bằng pháp luật mà
bằng sự tùy tiện, áp đặt gần như hoàn toàn chỉ dựa theo các chỉ thị, ý
muốn của lãnh đạo Đảng. Điều hành kinh tế phản khoa học, ví dụ buộc
Đàlạt phải bao nhiêu rau hay các huyện khác mì(củ mì) mà không cần biết
khả năng và lợi thế về thỗ
nhưỡng, thói quen canh tác của người dân, hoặc việc giao quyền lãnh đạo
về kinh tế không dựa vào chuyên môn, kinh nghiệm mà lại dựa vào thành
phần giai cấp và sự gắn bó với Đảng. Về các quyền tự do dân chủ của
người dân, càng ngày chúng tôi càng thấy thực tế lại tồi tệ và khó khăn
hơn rất nhiều, so với thời VNCH". Ví dụ như hoạt động trước 1975, chúng
tôi đã từng cho một số viên chức chính quyền đọc cả cương lĩnh của Mặt
Trận những những người đó không coi chúng tôi là thù địch, họ coi việc
khác biệt quan điểm là chuyện hết sức bình thường. Nhưng sau năm 1975,
mọi thứ không như thế nữa, tất cả mọi hoạt động, kể cả tư tưởng, mà khác
với quan điểm của Đảng CSVN thì đều không được chấp nhận. Báo chí tư
nhân , biểu tình, bãi công, bãi thị đã hoàn toàn bị cấm ngặt mặc dù những bất công, nhu cầu lên tiếng của xã hội hết
sức bức bối. Có thể nói điều lớn nhất để chúng tôi nhận thức lại Đảng
CSVN là sự độc tài toàn trị dựa trên bạo lực mà không tôn trọng những
quyền căn bản của người dân.
Đáng lẽ hai
ông Hải và Tấn phải biết cái cảnh khi Việt Cộng mới chiếm Đàlạt, Việt
Cộng (trong đó chắc phải có hai ông) đã chỉ thị cho dân Đàlạt "phá rau
để trồng lúa, củ mì và bắp. Và chỉ mấy tháng sau lại chỉ thị vứt bỏ lúa,
mì, bắp và trồng lại rau tươi vì nhu cầu của "các lãnh đạo".
Trên thực tế sau năm 1975, miền Nam là môi trường để
người Miền Bắc so sánh chủ nghĩa Cộng Sản với chủ nghĩa Quốc Gia. Miền
Bắc cũng là môi trường cho những cán bộ miền Nam như các ông Huỳnh Nhật
Hải, Huỳnh Nhật Tấn nhận biết sự khác biệt 100% và ai phục vụ dân, ai
đàn áp, coi dân chỉ là phương tiện sản xuất của Cộng Sản.
Hình ảnh miền
Bắc điêu tàn thế nào, nếp sống của người dân miền Bắc ra sao, còn miền
Nam sống như thế nào v.v... đáng lẽ 2 ông là người miền Nam, lớn lên và
được sự giáo dục của miền Nam, trí óc phải nhạy bén và sáng suốt hơn,
nhận định chính xác hơn và có những quyết định sớm hơn. Trước và sau năm
1975 tại miền Nam cũng thay đổi theo miền Bắc gần như 100%. Các ông
không nhận thấy "Việt Cộng đi đến đâu, dân chúng chạy khỏi chỗ đó, và chạy theo người lính VNCH".
Một Đàlạt trống vắng tiêu điều, mọi người đều chạy khỏi Đàlạt, ai không
chạy được thì ngơ ngác như kẻ sắp bị hành hình, chỉ còn một số ít người
như gia đình hai ông Hải và Tấn là "hân hoan vui mừng". Thế mà mãi sau
này các ông mới thấy Việt Cộng "điều hành kinh tế phản khoa học" và
không có tự do dân chủ. Quá muộn là phải.
Được hỏi lý do gì khiến hai ông gần như đồng thời quyết định từ bỏ Đảng kiêm các chức vụ đó? Ông Huỳnh Nhật Tấn trả lời: "Tôi không tin Đảng CSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như Đảng thường nói". Và ông Huỳnh Nhựt Hải thì "Tôi không còn động cơ để phấn đấu cho mục tiêu và lý tưởng của Đảng nữa".
Chẳng những Đảng CSVN không có ý (chứ không phải không cố ý) đưa đất
nước đạt đến tốt đẹp mà trên thực tế Đảng Cộng Sản cai trị dân còn dã
man, độc ác gấp trăm, ngàn lần thực dân Pháp, và mục đích cuối cùng của
Đảng vẫn là ăn cướp của dân, họ là kẻ thù của dân.
Lý do 2 ông đưa ra
quả thực có vẻ "đường dài" những không thực tế. Có thực tế chăng là hai
ông đã phục vụ hăng say, phục vụ "nòi" cho Đảng như vậy mà chỉ được trả
công với những chức vụ "chẳng béo bở gì" như ý phát biểu của ông Huỳnh
Nhựt Hải. Quá muộn là phải.
Được hỏi về Hồ Chí Minh, ông Huỳnh Nhật Hải cho biết "tình
trạng mất tự do, phi dân chủ hay có thể nói là cuộc sống kìm kẹp, đau
thương của nhân dân, của giới trí thức sau chiến thắng 30.4.1975 ở miền
Nam hoàn toàn là sự lặp lại y nguyên tình trạng ở miền Bắc sau chiến
thắng Điện Biên Phủ năm 1954 - thời kỳ mà ông Hồ Chí Minh vẫn hoàn toàn ở
trên đỉnh cao quyền lực".
Còn ông Huỳnh Nhật Tấn thì cho rằng ông Hồ Chí Minh chỉ mê quyền lực còn độc lập, tự do dân chủ cho
dân tộc, cho xã hội Việt Nam đã bị ông Hồ Chí Minh coi nhẹ. Hai mục
tiêu tốt đẹp đó (độc lập, tự do dân chủ) chỉ là những ngọn cờ để đảng
CSVN lôi kéo tập hơp quần chúng và giới trí thức cho mục đích giành
quyền lực cho Đảng CSVN (sic).
Đúng, nhưng chỉ đúng một nửa. Hồ Chí Minh
vừa giành quyền lực cho cá nhân Hồ Chí Minh, nhưng nhiệm vuụ chính
của Hồ Chí Minh là phục vụ cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản. Với mục đích
này, Hồ Chí Minh đem dân tộc và đất nước dâng trọn cho Cộng Sản Quốc Tế
mà Nga hoa là 2 nước hưởng thụ.
Ở một đoạn khác, ông Huỳnh Nhật Tấn cho rằng "Ông
Hồ Chí Minh đã đưa đất nước thoát khỏi sự phụ thuộc, đô hộ của người
Pháp nhưng lại để đất nước trở lại sự phụ thuộc, khống chế và thôn tính
của Trung Quốc. Nếu không có sự đồng ý, chủ kiến ngoại giao của ông Hồ Chí Minh thì không thể có tình hữu nghị Việt - Trung như "môi với răng" và cũng không thể có Công
Hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng... ông Hồ Chí Minh đã vô tình tạo
điều kiện thuận lợi cho sự xâm lăng, thôn tính của Trung Quốc Cộng Sản...".
Cuộc chiến 1945-1954 do Hồ Chí Minh khởi xướng là một cuộc chiến đáng
lẽ không có, nhưng Hồ Chí Minh đã tạo ra do lệnh của Đệ Tam Quốc Tế. Đây
là lời thú nhận của Hồ Chí Minh. Đa phần những người kháng chiến có
nhận định sai lầm này vì bị nhồi sọ. Từ đầu chí cuối, Hồ Chí Minh chỉ là
tên lính xung kích của Nga Hoa,
hành hạ và giết chết dã man 200 ngàn dân trong thời bình trong chiến
dịch Cải Cách Ruộng Đất cũng chỉ vì Hồ Chí Minh vâng lệnh Mao Trạch Đông
vì sợ Mao phê phán là không kiên định lập trường (Cộng Sản).
Sở dĩ chúng tôi dài dòng về cuộc
phỏng vấn này vì chúng tôi thấy đây là vụ điển hình tiêu biểu cho tâm
trạng của những người đã đem cả cuộc đời đầu tư vào độc lập tự do dân
chủ cho dân tộc và đã bị Hồ Chí Minh và bè lũ Cộng Sản lừa gạt thê thảm.
Chúng tôi cũng không phải đi sâu vào cuộc phỏng vấn này để "hài tội"
sáng mắt quá muộn của 2 ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn, muộn còn
hơn không. Bài viết này còn có mục đích thực tế và cấp bách hơn nữa như
tựa đề của bài:
Bỏ Đảng, rồi sao nữa?
Hai ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh
Nhật Tấn tiêu biểu cho những người đã nhận thức còn đường Cộng Sản sai
lầm, nhận thức được mình đã phục vụ một Đảng hại dân, hại nước. Qua
những câu hỏi, bác sĩ Phạm Hồng Sơn đã đưa 2 ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh
Nhật Tần trình bày đầy đủ chi tiết cần thiết để vẽ nên một bức tranh
sống động: những người nghe theo lời u mê của Hồ Chí Minh và bè lũ của y
mà lan xả vào lữa đạn, tạo một "sự nghiệp phản dân hại nước" ngày càng
trầm trọng cho đến nỗi nhiều người đã thấy Việt Nam có thể biến mất trên
bản đồ thế giới!
Nhưng nếu chỉ "bỏ Đảng về làm
người dân" thì chỉ là hành động tiêu cực! Những người dân, nhất là những
kẻ sinh sau năm 1975 cả trong Nam lẫn ngoài Bắc. Họ không có "nợ máu
với nhân dân" (theo cách nói của Việt Cộng) như những kẻ cầm súng chiến
đấu dưới quyền Hồ Chí Minh. Họ không tàn sát dân chúng thành phố Huế Tết
Mậu Thân, họ không cố tình giết người dân Quảng Trị trên Đại Lộ Kinh
Hoàng từ Diên Sanh đến Mỹ Chánh, họ không giúp Hồ Chí Minh đấu tố địa
chủ, và những tội ác tày trời khác đã khiến cho một triệu người Việt
chết oan, bị thủ tiêu, bị ám sát... thế mà họ còn đứng lên, họ còn ý
thức trách nhiệm công dân, đứng lên chống lại chế độ phản dân hại nước.
Còn những Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Nam
Khánh, v.v... đã nướng biết bao nhiêu binh sĩ dưới quyền, tại sao không
nhận trách nhiệm của mình, tại sao không có hành động chuộc tội của mình
với nhân dân?
Theo
dõi các vị "nghỉ hưu", các vị bị loại khỏi quyền lực, thứ quyền lực
ngồi trên vàng bạc và bất động sản v.v....có nhiều vị trong số này cũng
có nhận định giống như hai anh em Huỳnh Nhựt Hải và Huỳnh Nhất Tấn,
nhưng nhận định rồi, bỏ đảng là quý vị hết trách nhiệm hay sao? Không
phải một mình Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng mà có thể đưa đất nước đến bên
bờ diệt vong bây giờ! Mà phần lớn nhờ tay quý vị, tay quý vị quả thực đã
nhuộm máu đồng bào. Nói như vậy chúng tôi không cố ý kết án quý vị,
nhưng chúng tôi xin nhắc nhỡ quý vị, đừng để thế hệ con cái cho rằng quý
vị đã bị nhồi sọ, đã bị nhuộm đỏ hay đã bị hướng dẫn tìm về cội nguồn
những bầy đàn leo trèo hái quả trong rừng. Xin quý vị nhớ lại trách
nhiệm, nhất là trách nhiệm đối với những người trong hàng ngũ quý vị đã
nằm xuống mà cứ nghĩ mình "cứu nước". Họ bị quý vị tiếp tay với Hồ Chí
Minh mà chỉ thị họ hy sinh. Đó là sự thật, một trung đoàn tấn công cổ
thành Quảng Trị chỉ còn 30 người. Họ đã chết một cách vô ích và ngày nay
gia đình họ chỉ được mấy chữ "gia đình liệt sĩ". Bỏ Đảng rồi cần phải
thay đổi Đảng để dân tộc có cơ hội giành lại độc lập tự do và dân chủ.
Chúng tôi cũng không chê trách hai anh em ông Huỳnh Nhựt Hải và Huỳnh
Nhật Tấn "mở mắt quá muộn" nhưng chúng tôi cảnh tỉnh 2 ông và quý vị hãy
nhận trách nhiệm trước lịch sử. Đừng để những thế hệ con cháu quý vị
khinh chê quý vị. Lúc trước, quý vị bị lừa gạt nên lăn mình vào lữa đạn
để Hồ Chí Minh lập công với Nga Hoa. Hôm nay quý vị đã sáng mắt, đã nhận
định được chính mình đã góp một bàn tay tạo nên tội ác, nhận định rồi
vẫn ngồi yên, coi "không đặng". Có thể đa số quý vị sợ con cháu bị ảnh
hưởng xấu, bị tước bỏ danh nghĩa "hoàng tử", "công nương" đang cầm đầu
những công ty quốc doanh, đang điều khiển những mối lợi to lớn. Quý vị
hãy nghĩ đến những nạn nhân của quý vị mà cùng dân tộc tiến lên.
Bỏ Đảng rồi, phải đoái tội lập công kẻo các thế hệ con cháu nguyền rủa.
Lê Văn Ấn